Tài nguyên BLOG

Thành viên trực tuyến

5 khách và 0 thành viên

Thống kê truy cập

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này thế nào?
    Đẹp
    Hữu ích
    Đẹp và hữu ích
    Bình thường

    Chào mừng quý vị đến với blog Tri thức Tổng hợp

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    van 8_hsg_3

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Trần Văn Bắc
    Ngày gửi: 08h:00' 06-12-2013
    Dung lượng: 43.0 KB
    Số lượt tải: 345
    Số lượt thích: 1 người (Trần Thị Ngân)
    UBND HUYỆN THUỶ NGUYÊN
    PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
    ----------------

    ĐỀ THI CHỌN HỌC SINH GIỎI

    
    MÔN: NGỮ VĂN 8
    Thời gian: 90 phút (Không kể thời gian giao đề)
    ĐỀ BÀI:
    Câu 1( 2 điểm):
    Trong bài thơ “Ba mươi năm đời ta có Đảng” Tố Hữu viết:
    “Hỡi những trái tim không thể chết
    Chúng tôi đi theo vết các anh
    Những hồn Trần Phú vô danh
    Sóng xanh biển cả, cây xanh ngút ngàn”.
    Em hãy phân tích giá trị nghệ thuật của các biện pháp tu từ trong đoạn thơ trên.
    Câu 2( 8 điểm):
    Hai nguồn cảm hứng tạo nên phẩm “Ông đồ” của Vũ Đình Liên là lòng thương người và niềm hoài cổ.
    Suy nghĩ của em về nhận định trên.

    --------------- HẾT ---------------













    UBND HUYỆN THUỶ NGUYÊN
    PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
    ----------------

    HƯỚNG DẪN CHẤM THI CHỌN HSG
    MÔN: NGỮ VĂN 8

    
    

    Câu
    Đáp án
    Điểm
    
    1
    *Hình thức: Đúng hính thức đoạn văn
    0,25
    
    
    *Nội dung:
    -Chỉ ra được 4 hình ảnh hoán dụ.
    -Phân tích giá trị của 4 hình ảnh hoán dụ trên:
    + “Trái tim”: chỉ tình yêu nước, thương dân, tình yêu lí tưởng của các liệt sĩ cách mạng.
    + “Hồn Trần Phú vô danh” biểu thị các liệt sĩ cách mạng của Đảng và của dân tộc.
    + “Sóng xanh” và “cây xanh” là hiện tượng, bộ phận của biển, của núi ngàn, đất nước, biểu thị sự trường tồn, bất diệt.
    ->Qua các hình ảnh hoán dụ ấy, Tố hữu đã ca ngợi tình yêu nước, thương dân, lòng trung thành với lí tưởng cộng sản của các liệt sĩ cách mạng. Nhà thơ khẳng định: tên tuổi và tinh thần cách mạng của các liệt sĩ như Trần Phú đời đời bất tử, trường tồn với đất nước thân yêu.

    1,75
    0,5
    0,25

    0,25

    0,25

    0,5
    
    2
    1/Mở bài:
    -Trích dẫn 2 câu thơ của Vũ Đình Liên tự ngẫm về mình:
    “Lòng ta là những hang thành quách cũ
    Tự ngàn năm bỗng vắng tiếng loa xưa”
    ->Một tấm long hoài cổ, u tịch của nhà thơ.
    -Kiệt tác “Ông đồ” là sự gặp nhau của hai nguồn cảm hứng: lòng thương người và niềm hoài cổ( nhận định Hoài Thanh).
    2/Thân bài:
    *Lòng thương người:
    -Hoài Thanh viết về Vũ Đình Liên trong Thi nhân Việt Nam :“Người thương những kẻ thân tàn ma dại, người nhớ những cảnh cũ người xưa”
    -Ông đồ- cái di tích tiều tụy đáng thương của một thời tàn-> trở thành đề tài trong thơ của ông.
    -Lòng yêu mến, kính trọng một tài năng đã bắt đầu rơi vào quên lãng:
    +Trong cảnh xuân giữa rất nhiều những vui tươi, náo nức, nhà thơ trẻ dừng lòng mình ở hình ảnh ông đồ già.
    +Hình ảnh ông đồ già, mực tàu, giấy đỏ đã có phần xa lạ với phố phường đông đúc, nhộn nhịp, cảnh sắc tươi vui nhưng giọng thơ phảng phất buồn.
    -Phân tích khổ 2 để thấy được sự than phục của mọi người nói chung và của tác giả nói riêng trước tài năng của ông đồ: Phân tích nghệ thuật so sánh để thấy tài năng của ông đồ. Nét vẽ của ông uyển chuyển, mền mại, có hồn…
    ->Ông đồ- hình bóng tượng trưng cho giai cấp kẻ sĩ, từ trên chót vót của thứ bậc xã hội rơi xuống lề đường, ra tận hè phố để kiếm sống. Chữ thánh hiền một thời được trân trọng, chỉ cho tặng mà không bán, giờ trở thành món hang.
    -Đây không phải là những ngày huy hoàng của ông đồ mà đã là những ngày ông đồ trở thành di tích bắt đầu đi vào tàn tạ.
    *Sự cảm thông, thương xót trước “di tích tiều tụy” đã đi vào thời tàn tạ.(Phân tích khổ 3,4 để thấy hình ảnh ông đồ đã rơi vào quên lãng.
    -Khổ 3: Phân tích từ “nhưng”, điệp từ “mỗi”,câu hỏi tu từ:->Những người cuối cùng trân trọng tài nghệ của ông đồ cũng không còn nữa. Khẳng định: Ông đồ- đại diện tiêu biểu của nền Nho học- đã thực sự đi vào tàn tạ. Thể hiện sự xót xa, đau đớn của tác giả.
    -Khổ 4: +Nghệ thuật đối lập giữa động – tĩnh, hình ảnh “Lá vàng rơi trên giấy”: Ông đồ trầm tư, bó gối, bất động giữ dòng đời
     
    Gửi ý kiến